Bệnh nhân số 17 đã sai hay do mạng xã hội quá khắt khe

Mới đây, bệnh nhân số 17 lần nữa đã làm dậy sóng mxh khi lên tờ The New Yorker (Mỹ). Trả lời về việc đã từng bị cộng đồng mạng tấn công vì bị coi là nguyên nhân lây lan dịch Covid-19, liệu sai thuộc về ai.

Bệnh nhân số 17 bị cộng đồng mạng tấn công bằng ngôn từ là có thật. Nhưng việc cho mình ở tầng lớp trên nên bị mxh soi mói là cách lý giải rất hời hợt. Thực tế, bệnh nhân số 17 bị mxh lên án, chỉ trích trước hết là bởi không kê khai hết thông tin lịch trình của mình. chứ không phải người ta muốn soi mói chuyện đời tư, hay vì cô ấy nổi tiếng hay giàu có.

N.H.N. một lần nữa trở thành tâm điểm chỉ trích của cộng đồng mạng sau bài báo đăng trên tạp chí Mỹ. Ảnh: Bộ Y tế.
N.H.N. một lần nữa trở thành tâm điểm chỉ trích của cộng đồng mạng sau bài báo đăng trên tạp chí Mỹ. Ảnh: Bộ Y tế.

Thời điểm đó, cả nước đã tốn nhiều công sức, tiền của, cùng nỗ lực hết mình để chống dịch và đã đạt được nhiều thành công. Thế nhưng, bệnh nhân số 17 lại thiếu trung thực, gây lan nhiễm Covid-19, đe dọa đến lợi ích của cộng đồng. Cho nên, việc mọi người phản ứng gay gắt là dễ hiểu, cả về tâm lý cũng như logic hành vi. Tất nhiên, khi đám đông phản ứng thì thường có những biểu hiện thái quá, chẳng hạn như soi mói chuyện đời tư hay bịa đặt thêm tình tiết…

Tờ The New Yorker chỉ tiếp cận trường hợp bệnh nhân số 17 từ góc độ bảo vệ sự riêng tư cá nhân. Vì thế, họ chỉ tập trung vào những sự bới móc thông tin và chỉ trích của cộng đồng. Họ không đặt sự chỉ trích trong quan hệ với nguyên nhân sâu xa của nó. Nội dung bài báo cho thấy lăng kính của một nhà báo phương Tây theo thiên hướng tự do, chứ không đặt mình vào bối cảnh cụ thể của Việt Nam khi đó để hiểu đúng bản chất vấn đề mà họ quan tâm.

Một bộ phận dân mạng Việt tràn vào trang Facebook của The New Yorker "thả phẫn nộ" và để lại bình luận chỉ trích. Ảnh chụp màn hình.
Một bộ phận dân mạng Việt tràn vào trang Facebook của The New Yorker “thả phẫn nộ” và để lại bình luận chỉ trích. Ảnh chụp màn hình.

Ông đánh giá như thế nào về việc The New Yorker (Mỹ) chỉ đề cập câu chuyện của bệnh nhân 17. Ở góc độ cô ấy là nạn nhân của sự chỉ trích cộng đồng?

Bài báo của The New Yorker chỉ tiếp cận trường hợp bệnh nhân số 17 từ góc độ bảo vệ sự riêng tư cá nhân. Vì thế, họ chỉ tập trung vào những sự bới móc thông tin và chỉ trích của cộng đồng. Họ không đặt sự chỉ trích trong quan hệ với nguyên nhân sâu xa của nó. Nội dung bài báo cho thấy lăng kính của một nhà báo phương Tây theo thiên hướng tự do, chứ không đặt mình vào bối cảnh cụ thể của Việt Nam khi đó để hiểu đúng bản chất vấn đề mà họ quan tâm.

Điều đó có thể hiện sự phiến diện, thưa ông?

So sánh về việc bảo vệ quyền riêng tư giữa các xã hội khác nhau là mục đích chính của bài báo nhưng đúng là dễ khiến độc giả quốc tế hiểu phiến diện về phản ứng của cộng đồng ở Việt Nam. Văn hóa phương Tây nói chung, nhất là xã hội Mỹ, đề cao chủ nghĩa cá nhân nên họ rất tôn trọng quyền riêng tư của cá nhân. Nhưng với các xã hội phương Đông truyền thống, chẳng hạn như Việt Nam, thì cá nhân phải đặt dưới cộng đồng, không thể đặt trên cộng đồng được. Hơn nữa, chúng ta cũng chưa có được hệ thống pháp luật chặt chẽ để bảo vệ các quyền riêng tư.

N.H.N. - bệnh nhân Covid-19 thứ 17 tại Việt Nam.
N.H.N. – bệnh nhân Covid-19 thứ 17 tại Việt Nam.

Theo chia sẻ trong bài báo, đã có so sánh giữa việc chống dịch ở Việt Nam và một số nước phương Tây.

Ông có suy nghĩ gì về so sánh này?

Người ta vẫn nói mọi sự so sánh đều khập khiễng bởi vì Việt Nam và các quốc gia phương Tây có triết lý và cách tiếp cận khác nhau trong việc ứng phó với Covid-19. Rất khó để có thể so sánh khi một bên là tôn trọng cá nhân, hạn chế tối đa sự can thiệp vào đời sống cá nhân; còn một bên lại đề cao cộng đồng và nhà nước sẵn sàng can thiệp vì lợi ích của cộng đồng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *