Tin nóng

Nhà thơ của làng tôi (1): Nhân vật đặc biệt

khanh-ly-ttxvn-vietnam

-

15/07/2022

Xem bài viết

Làng tôi phong ông Luyến danh hiệu nhà thơ vì ông có tài xuất khẩu thành thơ. Rất ít khi tôi thấy ông Luyến mặc áo. Trừ những ngày đông giá, còn lại quanh năm ông cởi trần, lưng đen cháy, ngực đỏ au, 2 cánh tay màu gỗ lim. “Ông không có tuổi già. 74 tuổi mà da thịt vẫn hồng hào”. Tôi nói với ông Luyến. Ông cười: “Cố cho da dẻ hồng hào. Vợ con không có xu nào vẫn vui”. Ông Luyến có cái cười rất đẹp, rộng rãi và thân mật. Gặp ai ông cũng cười, thay cho lời chào. “Gặp nhau gửi một nụ cười. Gấp 9, gấp 10 những lời chào suông”. – ông Luyến nói.

photo-1657876656686

Ảnh minh họa

Ông Luyến đến thăm tôi lúc gần 9h sáng. Miền Trung đang trong những ngày nắng gay gắt nên 4h sáng ông Luyến đã ra đồng và hơn 8h đã về rồi. Ở Hà Nội muốn đến nhà nhau thì phải gọi điện trước rồi còn phải bấm chuông cửa. Còn ở làng thì khỏi. Cánh cửa nhà nào cũng mở rộng, vào nhà hàng xóm tự nhiên như vào nhà mình. Khi ông Luyến đến, tôi đang ngồi đọc lại những trang bản thảo mới viết đêm qua. Ông Luyến cười: “Văn chương chữ nghĩa làm gì. Uống 3 chén rượu ngủ khì là hơn. Giữ cho cái ấy bình thường. Ốm đau chỗ khác chẳng quan trọng gì”. “Cái ấy là cái khỉ gì?” “Răng ông còn hỏi cái gì? Nó là cái lúc đương thì hay cương”.

Ông Luyến có 2 đời vợ. Đời vợ trước là bà Nhuần. Trước khi bị bệnh và chết, bà Nhuần cũng kịp đẻ cho ông Luyến một gái một trai. Ông Luyến cưới vợ 2 là bà Kiên, kém ông 20 tuổi. Bà Kiên cũng đẻ cho ông Luyến 1 trai 1 gái. Khi tôi đến thăm ông Luyến, bà Kiên đang ngồi làm rau bí. Tôi khen ông Luyến: “Vợ ông còn trẻ quá”. “Vợ trẻ thì chồng mau già. Không có đàn bà sao gọi đàn ông. Trẻ già gì cũng vợ chồng. Mỗi đêm 1 phát thế là xong. Vợ trẻ không chịu nằm không. Ông bỏ đói vợ đừng hòng ngủ yên”. Bà Kiên lườm chồng: “Thơ với phú. Lúc nào cũng chỉ chuyện ấy”. “Chứ sao nữa. Quan trọng là cái cần câu. Nếu không ngóc được, sống lâu làm gì”.

Rượu nhà ông Luyến rất ngon. Đây là rượu nếp bà Kiên nấu cho chồng uống. Thường mỗi thiếc rượu, người ta lấy 4 chai nhưng bà Kiên chỉ lấy 3 chai nên rượu bà ngon, uống mềm môi say lúc nào không biết. Mỗi ngày bà Kiên chỉ cho chồng uống 3 cốc rượu thôi, loại cốc 20 ml, không cho uống thêm.

(Còn nữa)